Thứ Tư, 26 tháng 6, 2013

Cô gái "bán thân" cứu mẹ

Để có tiền trả viện phí cho mẹ, em đã đề nghị "bán thân" cho tôi để cứu mẹ

Đã một tuần ăn chực nằm chờ trong bệnh viện, nhưng tôi vẫn không thể nào thích nghi được với không khí ở đây. Từ khoa điều trị của mẹ muốn xuống căng tin phải đi qua lối vào nhà xác. Mỗi lần hai mẹ con dìu nhau đi, tôi cứ phải cố dấn bước cho nhanh và mắt nhìn thẳng tắp. Để bảo vệ chút mạnh mẽ còn lại mà không đổ gục. Nhà tôi, mẹ góa con côi, nếu tôi cũng quỵ, sẽ chẳng còn ai làm chỗ dựa cho mẹ.

Hết một tuần, tất cả kết quả xét nghiệm đều đi đến chung một kết luận: Khối u của mẹ lành tính nhưng bắt buộc phải phẫu thuật.

Nỗi vui mừng chưa kịp nhen nhóm thì số tiền dự tính phải chi trả đã tàn bạo bóp nghẹt trái tim tôi lần nữa.

Tôi có bán răng, bán tóc, bán máu, bán cả nhà cũng không thể đủ một nửa con số trăm triệu đồng. Huy động tất cả người thân, bạn bè quen biết được vỏn vẹn hai chục triệu. Cây vàng mẹ định để dành làm của hồi môn cho tôi phải bán đúng lúc giá chạm đáy cũng chỉ gom thêm được bốn chục triệu nữa. Con số sáu mươi triệu đồng còn lại cứ như cái thòng lọng treo lơ lửng trên đầu tôi.

Không có nó, mẹ không thể phẫu thuật được. Thời gian càng kéo dài, xác suất an toàn sẽ càng giảm. Chưa bao giờ tôi lâm vào tình trạng quẫn trí như lúc này.

Sao các đại gia không vào hành lang bệnh viện mà tìm tình một đêm? Năm trăm đô, hai trăm đô cũng được. Tôi cao 1m68, ba vòng đủ chuẩn, mặt xinh, da trắng. Tôi sẽ bán tôi ngay để đủ tiền phẫu thuật cho mẹ.

Mỗi buổi sáng, bác sĩ điều trị cho mẹ đi qua thăm khám đều hỏi han về tình hình chuẩn bị của chúng tôi. Tôi chưa bao giờ khóc trước mặt bác sĩ, nhưng sắc mặt tôi trông còn thảm hơn cả khóc, nên bao giờ anh cũng ái ngại quay đi.

Phòng bệnh của mẹ có mười hai người, chen chúc trong sáu cái giường cá nhân. Buổi sáng hôm thứ sáu, bác sĩ điều trị của mẹ đi vào, mang theo mười hai cái phong bì, bảo là của các nhà hảo tâm gửi tặng. Mười một cái đều chỉ có một triệu đồng, riêng cái của mẹ tôi là năm triệu đồng, kèm theo tín hiệu “bí mật”. Có nhiều tiếng khóc cùng lúc sụt sùi. Bác sĩ thấy ngại sao đó mà đi ra ngay, còn bảo tôi cuối giờ lên khoa gặp.

Ai đã từng vào chăm bệnh nhân trong viện mới cảm nhận được hết cái thấp thỏm trong câu hẹn gặp với bác sĩ. Thường là vì tình trạng bệnh tiến triển không tốt bác sĩ điều trị mới phải gặp riêng người nhà. Cũng có khi vì phí điều trị tự nhiên lại đội lên quá cao. Với người giàu mà nói, đây không phải là khó khăn gì ghê gớm. Nhưng với dân nghèo như chúng tôi, mức độ sát thương của nó như các cư dân mạng hay nói, đúng là “vô đối”.

Cho nên, suốt cả ngày hôm ấy tôi hết đi ra lại đi vào, giơ tay xem đồng hồ liên tục, đến mức chính mẹ cũng bị lây cảm giác căng thẳng. Khi kim giờ chỉ đúng số năm, tôi lao như tên bắn qua hành lang bệnh viện. Ngồi trong phòng của anh rồi, hơi thở vẫn chưa điều hòa nổi, lòng bàn tay tôi túa mồ hôi lạnh toát.

Không có tiên liệu xấu nào cả. Anh chỉ cho tôi thêm một con đường sống.

Tôi phải cấp tốc mua bảo hiểm cho mẹ, trước thời gian phẫu thuật. Anh thậm chí còn giới thiệu người có thể giúp tôi đẩy nhanh và hợp thức hóa các thủ tục. Tôi trào nước mắt cám ơn. Anh lại lúng túng: Cũng không giúp được gì nhiều đâu, vì ca mổ của mẹ em là tự nguyện, nên bảo hiểm chỉ trả giúp một phần viện phí. Giảm được khoảng 20% tổng chi phí là cùng!

Tôi lẩm nhẩm trong óc, 20% của 120 triệu nghĩa là hơn hai chục triệu. Nghĩa là nỗi lo của tôi giảm xuống chỉ còn hơn ba chục triệu nữa thôi. Một triệu đồng lúc này cũng quý, nói gì đến hơn hai chục triệu.


Em làm Ôsin cho nhà tôi được đúng sáu tháng thì mẹ tôi một hai đòi nâng cấp em làm con dâu.(Ảnh minh họa)

Nhưng một tuần sau đó tôi vẫn không biết làm cách nào để xoay ra hơn ba chục triệu đồng. Túng quá hóa liều. Tôi một lần nữa gõ cửa phòng bác sĩ điều trị chính. Trong tay là một hợp đồng đã soạn sẵn, ký sẵn. Tôi mạo muội đề nghị anh bảo lãnh cho ca mổ của mẹ tôi. Tôi biết điều này là bất khả thi. Trong bệnh viện lúc nào cũng có người nghèo. Mạng ai cũng quý. Ai cũng muốn nhờ bác sĩ bảo lãnh. Mà bác sĩ thì không là thánh. Nhưng tôi có một niềm tin mơ hồ: Hình như anh để ý đến tôi. Có để ý mới đưa phong bị dày hơn những người khác. Có để ý mới nói giúp việc làm bảo hiểm, không bác sĩ nào rỗi hơi lại đi mách bệnh nhân cách lách luật rắc rối và có phần trái quy tắc như vậy?

Trong hợp đồng thảo sẵn, tôi đề nghị làm giúp việc không công cho gia đình bác sĩ trong 3 năm, bảy ngày trên tuần, ba giờ mỗi ngày. Không ngờ, anh nhìn tờ giấy rồi cười, đẩy lại phía tôi không nói gì. Cuống quá, tôi nói thẳng tưng mà không hề đỏ mặt: Hay là anh mua em đi, toàn quyền sử dụng trong một năm. Em cam tâm tình nguyện! Lần này, anh đơ ra một lúc, mặt đỏ bừng.

Tôi gần như tuyệt vọng, thiếu chút nữa thì nằm lăn ra phòng anh ăn vạ. Một lúc sau anh bảo tôi chuẩn bị, thứ ba sẽ mổ cho mẹ. Tôi gần như bay ra khỏi phòng anh, bất chấp nỗi ê chề bán thân vô tiền khoáng hậu kia. Trước mắt tôi chỉ còn viễn cảnh mẹ sẽ được phẫu thật, sẽ khỏi bệnh, khỏe mạnh trở lại. Tôi làm gì còn người thân nào khác trên đời này!

Ca phẫu thuật của mẹ rất thành công. Lúc này tâm trí tôi mới trở lại trạng thái bình thường. Nghĩ đến cái hợp đồng vẫn bỏ lại trong phòng anh, không khỏi ngượng ngùng. Nhưng mãi vẫn không thấy khổ chủ đòi nợ. Gần ngày mẹ ra viện, tôi lần nữa vác mặt mo đi đề nghị người ta “nghiệm thu” mình.



***

Tôi ngoài ba mươi tuổi. Bác sĩ của một bệnh viện lớn. Độc thân nhưng hình như không có duyên lắm với phụ nữ. Lần đầu nhìn thấy em đã rung rinh. Em rất đẹp, lại hiếu thuận. Chăm chút mẹ từng li từng tí. Làm việc trong bệnh viện lâu rồi, tôi đã chứng kiến không ít cảnh các ông bố bà mẹ cô đơn vò võ điều trị nội trú, toàn bộ việc chăm sóc phó mặc cả cho điều dưỡng viên, con cái một tuần tới điểm danh một lần đã là nhiều. Thế nên, hình ảnh của em ngày ngày chăm chút mẹ tận tâm tận lực lại khiến tôi để tâm. Mẹ em phải phẫu thuật, lần lữa mãi mà không thu xếp đủ tiền, tôi cũng có chút động lòng.

Mẹ tôi năm nay ngoài bảy mươi tuổi. Bố tôi mất đã năm năm, sở thích còn lại duy nhất của bà là chăm tôi và làm từ thiện. Lương hưu của bà không đáng là bao, ngày ngày bà may áo, đan len, rồi cứ gom lại từng tí một, thành một chục là hớn hở mang cho trẻ con nghèo. Trước đây, mẹ cũng hay mang vào viện tôi nhưng từ khi tôi bảo: Bệnh nhân thường họ không thiếu mấy thứ mẹ cho, cái họ thiếu nhất là tiền, thế là mẹ chuyển mục tiêu sang mấy xã ngoại thành và các xã vùng núi theo chường trình của Hội Chữ thập đỏ.

Gần đây, mẹ vận động được cả các cô chú và bạn bè ở nước ngoài gửi tiền về làm từ thiện, thỉnh thoảng được một cục, mẹ lại tất tả đem cho. Tháng trước, mẹ đi đường bị xe tông gãy chân, thế là phải nằm một chỗ, không đi lại được. Cục tiền của mẹ, tôi phải làm nhiệm vụ mang vào viện phân phát. Thực lòng, tôi không quen làm việc này nhưng trước sức ép của mẹ, đành chia ra các phần bằng nhau, đem chia cho phòng điều trị của mình, năm phút là xong. Riêng phong bì của mẹ em, tôi cố tình nhét thêm bốn triệu đồng. Cũng như muốn bỏ bể mà thôi!

Tôi chưa bao giờ tưởng tượng được em lại đề nghị “bán mình” cho tôi với cái giá như vậy. Nhất thời không biết phản ứng thế nào nên cứ ngồi ngậm hột thị. Nhìn gương mặt tuyệt vọng của em, tôi biết mình chẳng còn lựa chọn nào khác. Thế là rút tiền túi ra giúp bệnh nhân. Cũng chẳng phải vì lòng tốt như mẹ tôi, mà là vào cái thế không thể rút chân ra được nữa.

Ngày mẹ em ra viện, em lần nữa nhắc lại chuyện phải “thanh toán” hợp đồng. Tôi lại lần nữa bị ép phải nói rằng: “Cứ coi như nợ anh, khi nào có tiền thì trả!”. Không ngờ em “chốt hạ” ngay: Thế này vậy, nếu anh đã chê em thì làm theo phương án thứ nhất đi! Em biết mẹ anh đang ốm, cũng cần người giúp đỡ. Từ tuần sau, sau giờ làm em sẽ đến nhà anh giúp việc nhà. Em biết địa chỉ rồi, anh đừng ngại!

Em làm Ôsin cho nhà tôi được đúng sáu tháng thì mẹ tôi một hai đòi nâng cấp em làm con dâu.

Đến nước này tôi mà còn vờ vịt lập topic “có nên siết nợ bằng cách cưới con nợ hay không?” thì thật nhảm!!!

Thứ Ba, 25 tháng 6, 2013

Một đêm "lái" phi công trẻ

Tôi hôn môi em và dần dần hôn khắp cơ thể em... tìm kiếm một điều gì đó mà lâu lắm rồi tôi không có!

Ba đêm rồi tôi thao thức, trằn trọc, lăn qua lăn lại, cố tìm cho mình mùi hương ấy, cơ thể ấy trong cơn mơ hoang đường mà không được. Bài hát “đêm định mệnh” của Tuấn Hưng cứ vang vọng trong đêm, nhắc cho tôi nhớ về cái đêm lạ lùng ấy, cái đêm của hai kẻ xa lạ và cô đơn.

Tôi gặp em vào buổi chiều Đà Lạt mù sương, cái lạnh và những cơn mưa phùn. Bơ vơ giữa bao la đất trời bên những khuôn mặt như lạ như quen và em bước đến. Nụ cười bao dung rộng mở, em như thầm nói với tôi rằng: “chị đừng sợ, luôn có em bên cạnh mà.”

Tôi có thói quen hút thuốc mỗi khi uống bia, hút thuốc lúc đó rất ngon. Và tôi cũng có thói quen châm thuốc cho người đàn ông tôi yêu, nó như một thông điệp của một nụ hôn gián tiếp. Tôi đã châm thuốc cho em và chúng tôi ngất ngây trong men say. Em hát rất hay, giọng trầm ấm, ngọt ngào, lôi cuốn, bên bao người mà cứ như em hát dành tặng riêng tôi.



Có những người đến rồi đi, có những cuộc gặp gỡ như định mệnh để rồi suốt đời cứ nhớ nhau... (Ảnh minh họa)

Trên chiếc taxi trở về khách sạn nơi tôi ở, mấy anh bạn chọc em "tối nay cho mày chỉ huy đội bay" (ý nói phi công trẻ lái máy bay bà già). Tôi buồn cười, tôi bảo, "giá như có một người để ôm đêm nay"... Và không ngờ, em đã ở lại.

Căn phòng rộng thênh thang với hai cái giường. Ban đầu, tôi hơi sợ vì một người đàn ông lạ mới gặp nhau khoảng bốn tiếng trước ở trong phòng mình, mặc dù tôi thích em nhưng ở bên em suốt đêm nay thì tôi không nghĩ tới. Đôi khi là một sự bất ngờ khó chịu.

Tôi đã gần 30 tuổi, trải qua không biết bao mối tình đau khổ lẫn hạnh phúc, chân đặt tới không biết bao nhiêu nơi, đời quật ngã không biết bao lần và lần đến Đà Lạt này cũng đã vừa nếm qua đủ mùi đắng cay. Em thua tôi 4 tuổi, dường như em trẻ lắm, teen lắm. Em cao ráo, trẻ trung, đẹp trai và rất đàn ông. Tôi đặc biết bị cuốn hút bởi cái mũi rất to và thẳng.

Bắt đầu từ những cái hôn vẫn còn thoang thoảng mùi bia, mùi son phấn, mùi nước hoa đàn ông. Em nhìn tôi cười trấn an. Tôi sợ hãi, tôi ngại ngùng. Lâu lắm rồi tôi không gần gũi một người đàn ông, giống như cô học trò không thuộc bài mà bị bắt lên bảng trả bài. Tôi cứ lúng túng làm sao! Rồi em hôn xuống cổ, hôn thấp xuống dần dần khắp cơ thể tôi, lưỡi em chạm tới đâu là thân tôi co quắp tới đó. Cậu bé này chẳng nhỏ tí nào và chẳng teen tí nào, sành điệu lắm rồi! Tôi thì thầm, tôi rên rỉ, tôi chờ đợi, tôi nóng lòng và tôi mụ mị trong cảm giác sung sướng đó.


Tôi cũng có thói quen châm thuốc cho người đàn ông tôi yêu! (Ảnh minh họa)

Tôi cũng lần tìm cơ thể em khoẻ mạnh với bắp tay rắn chắc, bờ môi ngọt ngào, toàn thân nóng hổi, lôi cuốn, hấp dẫn. Tôi hôn môi em và dần dần hôn khắp cơ thể em... tìm kiếm một điều gì đó mà lâu lắm rồi tôi không có!

Đêm sao quá ngắn. Chiếc giường dường như không đủ sức rung lên bần bật, những ánh mắt dịu dàng nhìn nhau, hơi thở đứt khúc hổn hển, nụ hôn tới tấp, vội vã, đầy khát khao… Trời lạnh, chiếc chăn cứ chốc chốc lại bật tung ra rồi lại vội kéo vào, bàn chân bàn tay run rẩy, hai cơ thể quấn lấy nhau trong cơn mê đắm! Đêm ấy có trăng, tắt hết đèn trong phòng và nhờ ánh trăng soi rọi để môi hôn lần tìm môi hôn…

Tất cả những gì chúng tôi trải qua chỉ có trời biết, đất biết, giường chiếu biết, em biết và tôi biết…

Cuộc đời thật lạ lùng! Có những người đến rồi đi, có những cuộc gặp gỡ như định mệnh để rồi suốt đời cứ nhớ nhau, cứ tìm mãi tìm mãi một cơ thể, một bàn tay, một môi hôn ngày ấy và để rồi... tất cả sẽ xa, sẽ chỉ là lãng du qua đời nhau.

Về Sài Gòn, tôi bị cuốn đi theo dòng đời xuôi ngược và với những người đàn ông của riêng tôi. Từng khuôn mặt nhạt nhoà lướt qua phố, không để lại ấn tượng gì, sức hút gì.

Thỉnh thoảng tôi nhắn tin hỏi thăm em, về mọi thứ, thỉnh thoảng em lại bí mật, bất ngờ ghé qua blog của tôi, không một comment nào nhưng dấu vết em vẫn còn đó, em vẫn nhắn tin qua điện thoại và an ủi tôi hoàn thiện hơn qua những trang viết.


Em chỉ đến với tôi một lần trong một đêm hoang đường, vậy mà tôi nhớ hoài, nhớ mãi... (Ảnh minh họa)

Đêm nay như bao đêm tôi không ngủ được, lục tủ lạnh tu một hơi hết lon bia, vậy mà không say, càng tỉnh càng nhớ, cồn cào, da diết... Giá như giờ này có cơ thể hừng hực sức sống ấy để ôm, để quấn lấy thì sẽ không phải thao thức thế này!

Em chỉ đến với tôi một lần trong một đêm hoang đường, vậy mà tôi nhớ hoài, nhớ mãi, làm tôi trằn trọc thế này, em có biết không em?

Thứ Hai, 24 tháng 6, 2013

Chị dâu tương lai nói lời yêu tôi


Thấy tôi cương quyết từ chối, chị ta trơ trẽn nói: “Em có thể lấy anh trai anh nhưng người em yêu là anh. Anh không thể một lần đến với em à”.

Tôi năm nay 24 tuổi, anh trai 30 tuổi, đang làm việc ở UBND phường nơi tôi sống. Ba bỏ rơi mẹ và gia đình từ khi chúng tôi còn nhỏ, một mình mẹ phải cực khổ nuôi hai anh em ăn học nên người. Gia cảnh khó khăn nhưng gia đình tôi luôn đầy ắp tiếng cười, hai anh em gắn bó với nhau rất thân thiết. Khác hẳn với các cặp anh em trai khác, chúng tôi rất hiểu nhau, hầu như có chuyện gì cũng bàn bạc hỏi ý kiến của nhau.

Mọi người đánh giá tôi có ngoại hình khá, vui tính, hay cười, thích trêu đùa người khác, anh trai trầm tính, ít nói, ít biểu lộ cảm xúc ra ngoài. Tuy đã 30 tuổi nhưng anh chưa trải qua mối tình nào, mẹ rất lo lắng về điều này. Nhiều lần tôi cũng làm mai mối cho anh mà chẳng lần nào thành công, anh luôn kiếm cớ nói không hợp. Tôi càng cảm thấy lo cho anh hơn.

Mới Tết 2013 này, khi tôi về quê ăn Tết, được biết anh trai đã có bạn gái, nghe mẹ kể về chị, tôi cảm thấy mẹ rất ưng ý và muốn chị làm con dâu trong nhà. Tôi mừng cho anh. Chị dâu tương lai 22 tuổi, ngày đầu anh đưa chị về giới thiệu với tôi, có một chút gì đó khiến tôi cảm thấy không ổn. Ánh mắt chị nhìn tôi, cách chị nói chuyện (chị gọi tôi bằng tên và xưng mình) đều có vẻ quá thân thiết. Chị còn hỏi tôi có bạn gái chưa, rồi hỏi số điện thoại, yahoo, Facebook khiến tôi rất lúng túng; anh trai rất vô tư, cứ giục tôi sao không trả lời chị.

Điều khiến tôi lo sợ cũng xảy ra, chị thường nhắn tin tâm sự mặc dù tôi hết sức giữ ý, thường kiếm cớ để dừng cuộc nói chuyện. Có lần chị còn đăng lên facebook: “Yêu một người không thể nói ra được thật đau khổ, vì mình biết người ấy sẽ không bao giờ chấp nhận mình”. Anh trai không dùng Facebook nên không biết, nhưng không hiểu sao đọc mấy dòng ấy tôi lại thấy lạnh người, tôi nghĩ chắc mình nhạy cảm quá.

Trải qua vài mối tình, tôi biết người con gái yêu mình họ sẽ thế nào, vì thế tôi hạn chế nói chuyện riêng với chị, thậm chí thay số điện thoại để chị không còn “tỉ tê” tâm sự với tôi nữa. Dường như chị không hiểu, cứ tiếp tục kiếm cớ để có thể nói chuyện riêng với tôi, trong khi anh trai lại quá vô tư. Lo sợ về thái độ thân mật của chị dâu tương lai, tôi lên Hà Nội tìm việc dù đang có công việc ở quê, mới chỉ làm được hơn 3 tháng.

Ngày Tết Đoan Ngọ vừa rồi tôi có về quê chơi, hôm đó chị lên nhà tôi ăn cơm, vì anh trai còn bận công việc nên tôi phải làm tài xế bất đắc dĩ chở chị đi chợ, chị ngồi sau xe ôm chặt lấy tôi, mặc tôi có nói thế nào. Hôm đó có ba mẹ chị cũng lên nhà tôi, ăn uống xong vì anh trai đã say khướt, bố mẹ chị đi một xe về trước, mẹ bảo tôi đưa chị về.

Ngồi phía sau chị ôm chặt lấy tôi, thủ thỉ những lời không thể tin được: “Em yêu anh ngày từ lần đầu gặp mặt, em không biết làm cách gì để không nhớ về anh”. Tôi lo sợ nhưng gượng nói lại: “Chị uống nhiều rồi, chị đừng nói gì nữa”. Bỗng dưng chị ta hét to lên rồi ôm mặt khóc tu tu: “Sao lúc nào anh cũng gọi em là chị vậy? Em đã cưới anh trai anh đâu. Anh vô tâm hay cố tình không hiểu tình cảm của em”.

Tôi chết điếng người không nói được lời nào, chỉ phóng xe thật nhanh đưa chị ta về nhà. Không bao giờ tôi làm chuyện có lỗi với anh trai, không bao giờ…, tôi luôn tự nghĩ như thế.

Hôm sau chị ta hẹn riêng tôi ra quán cà phê nói chuyện, tại đây chị tiếp tục nói những lời khiến tôi thấy sợ: “Giá như chúng mình gặp nhau sớm hơn, giá như em quen anh trước khi gặp anh trai anh thì đâu khó xử thế này”. Khi thấy tôi cương quyết, chị ta còn trơ trẽn nói: “Em có thể lấy anh trai anh nhưng người em yêu là anh, anh không thể một lần đến với em à”.

Về nhà nhìn mẹ và anh trai đang bàn đám cưới của anh, ai cũng vui mà lòng tôi nặng trĩu. Tôi không dám nói với anh sự thật, tôi thấy sợ người con gái anh định lấy làm vợ, sợ người mà tôi phải gọi là chị dâu kia lại có thể làm được điều tồi tệ đến thế. Tôi phải làm gì đây? Nếu im lặng để anh trai cưới người con gái kia, sau này liệu anh có hạnh phúc không? Nói ra sợ anh trai tôi không chịu nổi, anh chưa yêu ai bao giờ, đây là mối tình đầu, chỉ còn hơn tháng nữa là cưới. Xin các anh chị cho tôi lời khuyên, tôi đang rất bế tắc.

Thứ Ba, 18 tháng 6, 2013

Thư tình: Em chính thức buông tay

Khi quyết định buông tay anh em đã phải khó khăn biết chừng nào.

Vậy là em đã buông tay anh được 9 tháng rồi đấy, khoảng thời gian 9 tháng bằng với khoảng thời gian chúng ta yêu nhau. Anh biết không khi quyết định buông tay anh em đã phải khó khăn biết chừng nào bởi vì tất cả những thói quen, những việc làm, những hành động của em lúc nào cũng có anh, lúc nào anh cũng bên em và giúp em khiến em đã quen dựa dẫm vào anh mất rồi. Giờ đây em đang học cách sắp xếp lại toàn bộ cuộc đời em, thói quen của em mà không có anh.

Cái giây phút chúng ta nói lời chia tay, em đã cố gắng mạnh mẽ để không khóc trước mặt anh, em vất hết lòng tự trọng để đối diện và xóa sạch mọi kí ức của chúng mình. Thật tình em đã không dám nhìn vào mắt anh lúc đó vì em sợ em yếu đuối trước mặt anh, em sợ anh nhìn thấy em như vậy và em sợ bản thân em trở thành con bé đáng thương. Khoảng thời gian 9 tháng yêu nhau nhưng chúng ta có rất nhiều những kỉ niệm mà em cũng ngỡ 9 tháng đó như là mấy năm ý vì nó dài hơn em tưởng, còn 9 tháng xa nhau rồi em đã vượt qua tất cả em lại thấy thời gian có chút nhanh vì đối với em mà nói không có anh thời gian như nhanh hơn, vì em đang học được cách mạnh mẽ và vươn lên.

Em thật sự không biết bây giờ anh sống bên đó thế nào? Anh có nhớ tới em một giây phút nào không nữa, còn em luôn dặn mình không nhớ, không được nghĩ và quên anh. Bạn bè cũng luôn động viên em quên anh hãy tìm hạnh phúc cho bản thân, em biết, em đã không còn nhớ tới anh từ rất lâu rồi nhưng hình ảnh và kỉ niệm của anh vẫn luôn còn trong em. Đi ngang qua con đường chúng mình hay đi, đi ngang qua cây cầu nơi ta đã từng hẹn hò, về lại trường mình nơi em có những kỉ niệm đẹp với anh và lúc đó em chỉ biết nở một nụ cười và đứng lại vài giây để hồi tưởng lại anh khi xưa ấy. Em biết dù em quên anh nhưng trong lòng em dường như anh vẫn thoáng hiện lên, thế nên em đã không thể mở lòng, thế nên em vẫn chưa sẵn sàng để có thể yêu ai, vì với em tình yêu bây giờ thật giống trò chơi mà em là người sẽ không thể nào thắng được.


Với em tình yêu bây giờ thật giống trò chơi mà em là người sẽ không thể nào thắng được (Ảnh minh họa)

Buông tay anh ra để rồi cả hai đứa mình có những lối đi riêng với mong muốn sẽ tốt đẹp cho cả hai, và hơn ai hết em biết chỉ có buông tay nhau ra chúng ta mới đi tìm được con người thật sự của mình, mới thực sự trưởng thành. Em đã không có gì hối tiếc khi nắm lấy một bàn tay và rồi lại phải buông bàn tay ấy, có nuối tiếc chắc hẳn là nuối tiếc cho cái tôi của em và cho những kỉ niệm mà em đã muốn xóa sạch hết nó. Gặp nhau là sự tình cờ, quen biết nhau và yêu nhau chính là có một cái duyên nhưng không thể bước cùng nhau cho đến hết cuộc đời thì coi như chúng ta không có phận. 9 tháng trôi qua em sống mà ít tiếng cười, em sống thu mình trong căn phòng, nói chuyện với mọi người cũng ít hơn và lắm lúc em cảm thấy em mệt mỏi như không thể đứng dậy được nữa, em rất muốn có một ai đó bên em động viên và dìu em dậy, anh chắc sẽ mãi mãi không hiểu được cái cảm giác không có ai ở bên và một mình mình đối diện với tất cả đâu, nó làm em thấy tủi thân biết bao. Nhưng cũng chẳng sao vì giờ đây em cũng quen với chuyện đó rồi.

Những lần chạy xe đi làm về thói quen luôn nhìn lên bầu trời để ngắm và cảm nhận hoàng hôn đang buông màn là lúc em cảm thấy hạnh phúc nhất, nếu như em nói thế trước mặt anh chắc hẳn anh sẽ nói rằng “em đang bay trên mây đó hả?” đúng không anh? Dù sao khi viết cho anh lúc này em cảm thấy rất thoải mái, vì hình ảnh của anh là những hình ảnh đẹp, em sẽ chỉ nhớ đến những hình ảnh đẹp thui còn tất cả em sẽ quên hết. Và người em đã từng yêu, em chỉ muốn cám ơn tới anh, vì hôm nay là ngày 10 còn đúng 3 ngày nữa em sẽ chính thức buông tay anh thực sự, em sẽ chính thức quên anh nhưng em sẽ không bao giờ quên những hình ảnh và những kỉ niệm với anh. Vì đó là kỉ niệm của em, của riêng em mà thôi. Với em tình yêu không phải là tất cả nên em đã buông tay anh, xin lỗi anh. Nhưng em tin cả hai chúng ta sẽ tìm thấy hạnh phúc, muốn nói cám ơn vì anh đã chăm sóc cho em rất chu đáo, mặc dù em rất nóng tính, em rất bướng bỉnh, trẻ con và có cái tôi cao ngút trời. Và giờ đây em muốn bắt đầu lại với ngày 13 để sống cho bản thân em. Anh ở nơi đó cũng đã buông tay rồi đúng không? Còn em bây giờ mới buông tay anh thật, chính thức buông tay anh đấy nha.

Thứ Sáu, 14 tháng 6, 2013

Em mãi đợi anh

Dường như đây là lần đầu tiên em cầu xin anh, mong anh đừng rời xa em.

Anh à, chuyến xe khách đã đưa anh đến nơi đâu rồi, có phải một nơi rất xa, cách em hàng ngàn cây số phải không anh? Một ngày tháng 6 với những cơn mưa rào bất chợt đến rồi bất chợt đi cũng giống như anh vậy, đến bên em một cách tình cờ và xa rời em cũng thật bất ngờ anh nhỉ. Ngay giờ phút này đây khóe mắt em vẫn còn cay lắm vì em không chấp nhận được sự thật rằng anh đã xa em, chẳng phải anh và em không còn yêu nhau nữa, cũng chẳng phải ai đó đã xen vào chuyện tình của chúng mình mà do hoàn cảnh, do cái yếu tố khách quan mà trong mơ em cũng không bao giờ muốn nó xảy đến đâu.

Quen anh một thời gian cũng khá dài rồi nhỉ, ban đầu anh và em cũng không để ý đến nhau lắm, không trò chuyện nhiều. Nhưng dần dần em cảm nhận được rằng, trong tính cách anh em mình rất hợp nhau, anh thường hay tâm sự với em những điều trong cuộc sống và em cũng vậy luôn nhớ tới anh những lúc vui, lúc buồn. Tình yêu như một định mệnh đưa hai trái tim đến gần nhau hơn, em không biết rằng mình yêu anh từ lúc nào vì có anh bên cạnh như một thói quen nên tình cảm dành cho anh đã quá nhiều. Chỉ cần nhìn vào đôi mắt anh, em có thể biết được anh đang nghĩ gì và anh cũng vậy. Nhưng cuộc sống vốn không bao giờ như mình mong đợi phải không anh? Tình cảm quá nhiều thì nỗi đau khi xa nhau càng lớn, em đã khóc rất nhiều khi biết tin anh phải rời khỏi thành phố yên bình này đến một nơi xa, một nơi phồn hoa đô hội khác.

Dường như đây là lần đầu tiên em cầu xin anh, mong anh đừng rời xa em, vắng anh em sẽ tiếp tục cuộc sống những ngày thiếu bóng anh như thế nào được. Đi qua những con phố anh đã từng chở em đi dạo, những quán ăn quen thuộc gắn bó với chúng mình thì em làm sao đủ bình tĩnh để không nhớ về anh, kỷ niệm mà em rất trân trọng. Ai nhắc em uống thuốc khi ốm, ai nhắc em trời lạnh nhớ mặc thêm áo... ai đây hả anh?

Em yêu anh nhiều - em sẽ đợi anh về dù cho bao lâu đi chăng nữa (Ảnh minh họa)

Bờ vai em vẫn tựa mỗi khi buồn nay phải xa em rồi. Em biết anh cũng buồn nhiều lắm, anh đâu muốn xa em dù chỉ một phút nhưng hoàn cảnh buộc anh phải lựa chọn và em còn biết làm gì khi anh đã quyết định như vậy chứ. Chỉ là quá hụt hẫng và xót xa khi từng ngày dài không được gặp anh, nỗi nhớ cứ đầy vơi, cứ quặn đau. Em đã giam mình trong phòng mấy ngày nay rồi vì em không dám bước ra ngoài kia nơi kỷ niệm cứ thế ùa về, làm sao ngăn được dòng nước mắt mặn chát đây. Lòng nặng trĩu khi chia tay nhau, em không nói được câu gì, quay mặt đi để anh không vướng bận, không khổ tâm.

Người ta nói thời gian và khoảng cách sẽ khiến hai trái tim xa dần nhau. Nhưng em luôn đặt niềm tin nơi anh, vì chúng mình còn yêu nhau rất nhiều đúng không anh? Anh chỉ tạm thời xa em thôi nhỉ. Dù thế nào và dù có nhiều biến cố xảy ra em vẫn chờ đợi anh, miễn là trong trái tim anh vẫn luôn có hình bóng em và em cũng vậy thì em ngĩ rằng khó khăn, thử thách bao nhiêu cũng không ngăn cách được hai trái tim đâu. Xa em, anh phải cố gắng làm quen với cuộc sống mới và anh hãy nhớ rằng nơi phương xa em luôn chờ anh về, tình yêu trong em không bao giờ là nguội.

Em sẽ tập dần cuộc sống thiếu vắng bóng anh, sẽ tự uống thuốc mỗi khi ốm, sẽ không phải làm anh lo lắng nhiều đâu anh à. Em chỉ khóc lúc này nữa thôi vì em biết anh không muốn em phải khóc vì xa anh đâu nhỉ, khóc sẽ xấu lắm. Hãy luôn nhớ về em nha anh, giữa 7 tỉ người trên trái đất này duy chỉ có chúng mình có chung nhịp đập của hai trái tim đồng cảm, yêu thương nhau. Em sẽ không buồn nhiều nữa đâu, anh cũng phải cố lên để còn sớm về với em nha. Em yêu anh nhiều - em sẽ đợi anh về dù cho bao lâu đi chăng nữa.

Bị người cũ "vạch tội" sống thử

Anh đe dọa, sẽ cho gia đình chồng tôi biết chuyện tôi và anh đã từng sống thử.

Sau khi đọc bài "Nữ sinh đắng lòng vì sống thử", tôi như tìm thấy hình ảnh của mình trong những câu chuyện đó! Đúng thật, ngày đang yêu nhau, đang chung sống với nhau thì sao thấy hạnh phúc, yên ấm quá! Nhưng khi chia tay rồi, chỉ có những người con gái như tôi mới cảm nhận hết nỗi đau, sự thiệt thòi. Và hậu quả bây giờ tôi phải chịu đựng thì thật khôn lường...

Trước đây, tôi đã có một thời gian sống thử khá dài với bạn trai. Chúng tôi rất yêu thương nhau và đã tính đến một đám cưới hạnh phúc, một mái gia đình yên ấm thực sự... nhưng ở đời, đâu có ai lường trước được điều gì?

Ở với nhau được 4 tháng, tôi quyết định ra đi... vì thật sự, sống "trong chăn mới biết chăn có rận". Tôi đã phải trải qua những tháng ngày đau đớn khi ở bên anh, phải gắng gượng bản thân để chiều chuộng một người đàn ông gia trưởng, ích kỷ... Và cũng qua những ngày tháng sống thử này, tôi đã sớm tượng tưởng ra cuộc sống tương lai của mình sẽ khốn khổ, bí bách ra sao khi cứ phải chăm chăm chiều theo suy nghĩ của người khác.

Khi tôi quyết định chia tay, anh đã níu kéo rất nhiều lần... nhưng biết có hàn gắn lại thì cũng chẳng thể thay đổi được cuộc sống sau này. Vì thế tôi đã quyết định ra đi, dù trong lòng tôi rất đau khổ và vẫn còn yêu anh rất nhiều.


Tất cả những việc anh làm chỉ để trả thù tôi (Ảnh minh họa)

Thế nhưng, khi không thể níu kéo được tôi, anh đã đi nói chuyện với tất cả hai gia đình, bạn bè, kể cả đồng nghiệp trong công ty tôi, rằng tôi và anh đã chung sống với nhau như vợ chồng. Mục đích của anh cũng chỉ muốn trả thù tôi mà thôi.

Sau 6 tháng chia tay, anh vẫn thường xuyên nhắn tin cho tôi, nhắc lại "những tháng ngày hạnh phúc" và không quên kèm theo những câu đe dọa về tương lai hạnh phúc của tôi sau này. Anh còn nói rằng: "Sau này em lấy chồng, anh sẽ cho gia đình chồng em biết chuyện đó".

Các bạn trẻ à! Con gái vốn là người phải chịu rất nhiều thiệt thòi do tình yêu để lại, đặc biệt là việc sống thử với người yêu. Vì thế, mình mong các bạn hãy suy nghĩ cho kỹ, đừng để đánh mất tương lai của mình như thế! Có thể người đàn ông chấp nhận người vợ mình đã từng mất trinh nhưng khi họ biết vợ mình đã từng sống thử với người đàn ông khác, họ không dễ dàng để tha thứ đâu!

Qua những gì tôi đã từng trải qua, tôi mong các bạn hãy tỉnh táo để quyết định tương lai, hạnh phúc của mình!

Thứ Năm, 13 tháng 6, 2013

7 năm, anh không yêu em!

Khi chúng ta không thuộc về nhau thì em ơi đau khổ làm chi? Đừng tự mãi ôm ấp mối tình không có thực, mối tình căm lặng và hằng đêm phải tự mình buồn khổ, khóc thương...

7 năm trước anh gặp em - lúc ấy em là một cô bé sinh viên năm đầu còn rất ngây thơ, còn anh là một sinh viên năm ba đã trải qua không ít vui buồn thời sinh viên… Anh và em ở cùng nhà trọ. Lúc đó, anh mới dọn đến nhà trọ của em. Qua sự tiếp xúc thường ngày, anh và em thân nhau như 2 anh em.

Một thời gian sau, anh đã dọn đi nơi khác ở. Anh chỉ đến thăm em vào những dịp sinh nhật, lễ để tặng hoa và quà. Rồi anh ra trường, cuộc sống cuốn anh đi nhiều nơi, chỉ liên lạc với em qua tin nhắn hay những cú điện thoại vội vàng mà chủ yêu là hỏi thăm về sức khỏe, chuyện học hành…

Vào một dạo nọ, anh về lại trường, em lúc ấy đã là sinh viên năm cuối, anh và em có dịp ngồi uống cafe kể nhiều chuyện đã trải qua với anh, với em. Em khác hơn lúc trước, trong câu chuyện của em như đang ẩn chứa một nỗi buồn về một mối tình thầm lặng, xa xăm cho một ai đó mà không thổ lộ nên lời.

Rồi cuộc sống lại cuốn anh đi tiếp, anh càng ít liên lạc với em hơn. Thỉnh thoảng một vài tin nhắn cho qua quýt, dần dần anh quên cả việc nhắn tin hỏi thăm em.

Anh hay viết blog như một điều chia sẻ về cuộc sống của chính anh, và thỉnh thoảng anh cũng vào blog của em xem và anh đã hiểu người ẩn mặt mà em thầm lặng yêu là ai.


Đừng tự mãi ôm ấp mối tình không có thực em nhé... (Ảnh minh họa)

Hiểu ra câu chuyện, anh đã đọc hết tất cả các bài viết của em. Nhiều lần anh cũng muốn comment những bài viết rất buồn đó và khuyên em đừng nên yêu anh nhưng anh sợ rằng em lại hiểu theo cách tiêu cực nhiều hơn nên đành im lặng.

Anh là người đã từng yêu và từng thất bại trong tình yêu, anh hiểu tình yêu không như em nghĩ về nó. Khi chúng ta không thuộc về nhau thì em ơi đau khổ làm chi? Đừng tự mãi ôm ấp mối tình không có thực, mối tình căm lặng và hằng đêm phải tự mình buồn khổ, khóc thương. Em hãy nhìn đi, cuộc sống vẫn diễn ra một cách rất tự nhiên: mỗi năm vẫn có 4 mùa riêng biệt, trăng vẫn tròn hàng tháng, nắng vẫn nhẹ vào buổi sáng, mây trời vẫn trôi lang thang khi trời xanh trong… Buồn làm chi em ơi, hãy quên đi cho tâm trạng được nhẹ nhàng và cuộc sống vui vẻ hơn. Biết đâu một ngày nào đó hạnh phúc thực sự sẽ đến với em...

Còn anh, anh thích sống theo cách sống của chính mình, tìm vui trong những ngày bình dị, đời thường, lấy sự bận rộn trong công việc làm niềm vui. Đêm về tự thưởng cho mình ly cafe ở một góc quán thân quen, ngắm nhìn mọi người qua lại trên phố… vì với anh, tình yêu trai gái không phải là tất cả.

7 năm đã qua, hãy để tất cả trôi vào dĩ vãng… Chúc những người yêu anh và cả những người đã từng làm anh buồn sống thật hạnh phúc! Chúc em luôn luôn mỉm cười với cuộc sống này…